Tóm tắt truyện Đen Trắng kết hợp

câu chuyện xoay quanh bạn gái Tô Dã Nghi cũng như chàng trai bệnh Tự. Từ thuở còn trên ghế ngôi nhà trường, Dã Nghi đã từng cần dùng một phép thử để xem liệu rằng bệnh Tự có thích hình mẫu đàn bà cũng như cô không, cố gắng rồi ngày tháng trôi đi, các lần nghĩ về dịch Tự cô đang với một tình cảm lạ kì và có chút ương bướng

Ra mắt truyện black trắng đoàn kết

Tác giả: Cư Ni Nhĩ tư
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn Đen trắng cấu kết

Thời điểm Tô Dã Nghi tỏ bày mang bệnh Tự là một buổi hoàng hôn, ánh nắng chiều rực đỏ cả một góc trời. Cô nói có anh “Em thích anh”, anh trở về nói có cô “Cảm ơn”.

Từ đó về sau, mặc dù Tô Dã Nghi đang hay kéo Mạc Ninh hoặc Chu Nhất Nặc đi chú ý trộm diễn xuất của anh ý, tuy vậy trong lúc đấy cô cùng dịch Tự, quả thật không còn cùng phát triển ra nữa.

vì vậy, lúc Tô Dã Nghi ở bên trên xe chuyển mang đến công ty thấy căn bệnh Tự, cô ngây ra chặng hai phút, khăng khăng hoài nghi tất cả đề nghị gia đình đang chiếu xuyên qua hay chưa, sau đấy nữa, tất cả hai chữ vẫn luôn lượn vòng trên đầu cô, một hồi lâu đang chưa mất tích.

Phân vượn. (1)

Tô Dã Nghi không hề một các bạn nhát gan, Chu Nhất Nặc từng sắc bén chỉ ra: “Kẻ ngu này bên trên người nhà có một loại can đảm kỳ lạ, nhưng duyên do tỉ mỉ nhất của một số loại gan góc này chính là bởi vì cậu ngu ngốc. Cậu ngu ngốc để can đảm. Nói chuyên nghiệp và bài bản một ít, các loại gan lì này gọi là ngu dũng.” Đối sở hữu lần này, Mạc Ninh vô cùng bằng lòng, bé nhất mẫu đấy cũng mang lại Tô Dã Nghi cất lời phân bua đại khái – đặc điểm này không phải của cả thanh nữ sinh đều dường như làm được.

Vào bây giờ, vẻ ngu dũng bên trên người Tô Dã Nghi lại tới.

Cô ngồi ở gần cạnh số chỗ ngồi bên ngoài, đáng lẽ cô đề xuất ở trước bên bệnh Tự, nhưng cô lại dựa trên mẫu vẻ ngu dũng ở sau lưng của căn bệnh Tự có tác dụng càn làm bậy, có thể trong lúc không có những thành viên khác cô còn khéo léo để cô và bệnh Tự bám ngay cạnh vào nhau, sau đấy, cô cộng anh đứng ngang nhau ở một hàng ngũ ẩn dưới chờ cầu thang máy.

Lại sau đấy, ở sau lưng dịch Tự cô một giây cũng không vứt bước đầu ăn uống mẫu gáy của anh ý – đuôi tóc sạch đã, gáy, phần cổ áo sơ mi kẻ ô rất chỉnh tề, tinh thần rất phấn chấn, ngay cả khi anh đeo dây tai nghe nhạc so sở hữu người nhà khác cũng đẹp hơn cực kỳ nhiều…

Tô Dã Nghi dường như cảm giác được bao quanh cô đã tỏa ra một vòng lại một vòng bong bóng hình trái tim màu hồng, bay trong con người của cô ý, còn cố nhiên âm thanh nhịp tim “Phốc phốc phốc” của cô nữa.

bệnh Tự xuống lầu ở tầng mười sáu, chính là buồng trở nên tân tiến phần mềm của công ty.

phòng, phát, triển, phần, mềm.

Sau khi mấy chữ này tạo ra trong đầu, Tô Dã Nghi bắt đầu lâm vào một đoạn hồi ức chưa ngắn trong quá khứ, thuở đầu lúc d’đ/l/q’d bắt đầu biết dịch Tự, cô vẫn tưởng rằng anh thuộc khoa music. Biết anh là bởi lẽ vì một lần trong buổi dạ tiệc anh sẽ đệm nhạc cho một nam sinh hát, mặc dầu anh chỉ ngồi sau dòng piano, Tô Dã Nghi từ nhỏ dại đã say mê piano chỉ cần có liếc mắt đã nhận thức thấy anh, đợi đến khi anh cộng nam sinh kia đi lên trước sân khấu cảm ơn, Tô Dã Nghi quên cả hô hấp.

Nói tới đây, cần yếu chưa nhắc tới một người – bà mẹ Tô.

người mẹ Tô chính là giáo viên gồm tuổi nghề dạy học khôn cùng chậm ở ngôi nhà trẻ, sau khi sinh Tô Dã Nghi, bà rất chú tâm quan trọng câu hỏi giáo dục có mang đến đàn bà, thường khích lệ Tô Dã Nghi thiên mã hành không (2) để trí tưởng tượng của bản thân mình phiêu, khi cô bắt đầu học minh bạch được mặt chữ sẽ để mang lại cô xem các loại sách thiếu nhi. Nhờ ấy, Tô Dã Nghi hết sức chuyên nghiệp tưởng tượng – ví dụ như một giây gặp căn bệnh Tự kia, trong đầu cô là hình ảnh thiết yếu anh dắt tay cô đi trên cảnh đường phố trải dài các phím lũ Đen trắng, cảnh đường phố kia sẽ giữ vững tới cả khung cảnh nhân loại, bọn họ đi trên con phố, chân giẫm lên phím đàn chế tạo khúc nhạc dễ nghe – Đinh.

cầu thang máy tới rồi, hồi ức quay trở lại, nói thực tế trước đã. Ngay hiện tại Tô Dã Nghi mới phát hiện cô vẫn vô tình lên mang đến tầng đỉnh cao của người sử dụng ba mươi bảy tầng, mà tầng lầu cô công tác cũng chỉ là tầng hai mươi.

Nhờ phúc của dịch Tự, Tô Dã Nghi tới trễ.

Tô Dã Nghi cáng đáng chức danh chỉnh sửa và biên tập cục thử câu hỏi của một kênh chiếc rốn các hình thức giải trí điện hình ảnh bên trên mạng. Công việc của cô không hề đơn giản, thiết yếu chính là, cô duy nhất thanh nữ cấp bên trên cực kỳ nghiêm khắc – Tả Đan, con người ta thường gọi là “Chị Co”, nhóm biên tập cục die,n; domain authority.nlze.qu;ydo/nn kênh điện hình ảnh thì call chị là “Diệt Tuyệt sư thái” (3), chị teo công tác chăm chỉ, chịu khó và vô cùng thật thà, còn khôn xiết chịu trách nhiệm, là biên tập cục cấp cho S mạng Phi Cáp cạnh bên hạch liên tục nhiều năm, được chỉ huy Sở nể trọng, được các bạn làm cùng cùng ngành khác trong Bộ ái mộ. Một người thân ở trong kênh điện hình ảnh, chị là một hero phản diện cực to.

Giờ phút này vày phản diện cực đại sẽ đứng trước mặt Tô Dã Nghi, chú ý cỗ dạng tủi thân của cô ấy, một lúc chậm cũng chưa nói ra một chữ.

Tô Dã Nghi cực kỳ nhỏ dại giọng nói: “Chuyến… Chuyến xe gửi đón…”

“Xe gửi đón sẽ sớm tới.” Chị co ngắt lời cô. “Những chuyện khác tôi chưa nói các, ngay bây giờ là chặng thời gian thiết yếu cô trở thành cán bộ nhân viên bằng lòng, kết quả công việc của cô ý bình thường, cứ phạm buộc phải rất nhiều sai lầm nhỏ dại nhặt này, nếu cũng như đánh giá không qua, người trong gia đình của tớ thật sự loại bỏ đi.”

“Thật xin…”

“Đừng sắm bên tôi nói thật xin lỗi, cha chữ này quá lợi rồi.”

Tô Dã Nghi chú tâm quan sát chị co, kiểu dáng giống như là đã bỏ túi lời dạy bảo, trong đầu lại chưa chút khách khí mang đến chị teo đeo lên cái khăn boss đầu hình nhỏ mập long, ảo mộng rằng cô vẫn quơ múa tay mang móng vuốt của một loài cá kỳ quái nào ấy – lúc này trong lòng mới bất biến một ít.

“Chào buổi sáng, Tổng giám.” Chị co sẽ nói hăng say, Tô Dã Nghi cũng đã và đang lúc xem xét hăng say, đúng lúc một các bạn đi tới địa điểm hai cô cắt theo đường ngang cuộc trò chuyện của hai mọi người.

người thân mang lại là Tổng giám của trung tâm thư giãn – Hàn Kha – quái dị tối đa trên đầu Tô Dã Nghi.

“Chào buổi sáng, Tổng giám.” Tô Dã Nghi mỉm cười ngọt ngào.

Hàn Kha với một cặp mắt kính, thân hình chưa cao, vóc người thân cũng tương đối tốt. Thời điểm Tô Dã Nghi tới Phi Cáp xin Việc, Hàn Kha là tổ ấm có một vấn đáp. Cô đang còn nhớ lần chất vấn đó, Hàn Kha liếc quan sát cô một loại trước, lấy bổ sung sơ yếu lí lịch của cô ý rồi nhìn lướt qua, nghiêm túc khác thường mà lại nói: “Mới nhìn mọi gì cô đã làm qua, không bao gồm chút ít các bí quyết công tác, ko phải có chuyển giao thiệp trong nghề, vắt cô dựa trên cái gì nhưng tới đây phỏng vấn?”

Tô Dã Nghi nhớ cô bàng hoàng quan sát anh ta một hồi chậm, cũng chưa hướng dẫn duyên cớ mang lại. Sau đấy Hàn Kha lại hỏi cô: “Cô tất cả lợi thế gì?”

Mãi sau Tô Dã Nghi bắt đầu nói: “Tôi rất là mếm mộ chén quái, bên tôi rất có tinh thần giải trí, bên tôi có lẽ chịu đựng được buồn bã, có thể làm thêm giờ.”

Đây là cuộc phỏng vấn bước đầu của Tô Dã Nghi sau khi có lợi nghiệp ĐH, cô tự nhận là cực kì thất bại.

xung quanh dự đoán của các bạn chính là, xế chiều hôm ấy cô liền nhận được tin tức tuyển dụng của Phi Cáp. Cô cho đến nay phần đa không mong mỏi lưu ý đến tiếp liền bài toán cốt yếu, lúc hỏi Chu Nhất Nặc, Chu Nhất Nặc ở trong điện thoại nói cho cô biết: “Có thể Tổng giám quan tâm cậu.”

“Chào buổi sáng sớm.” Hàn Kha sở hữu theo ánh mắt tìm tòi nghiên cứu giúp quan sát Tả Đan và Tô Dã Nghi, sau đấy mỉm cười nói: “Chị co new buổi sớm vẫn dạy dỗ gì đó?”

Tả Đan nghiêm chỉnh trả lời: “Chỉ là tới bàn trả một ít quá trình.”

Hàn Kha cười: “Bàn giao chấm dứt rồi chứ?”

Tả Đan gật đầu: “Không còn các lắm.”

Hàn Kha: “Vậy Tô Dã Nghi… Cô tới phòng công tác của tớ.”

Tô Dã Nghi: “Ai cơ?”

>> bài viết liên quan chuyên mục Ngôn tình sủng

Đây coi là Tổng giám cứu vớt cô sao? Đời nào anh ta thật sự quý trọng cô? Vào cho trước phòng làm việc của Hàn Kha, trong đầu Tô Dã Nghi luôn cứ rối rắm vấn đề này.

Hàn Kha đặt túi xách ở bên trên bàn ghế làm việc, nhấn mở máy vi tính, ngồi xuống, dựa lưng vào ghế bành, vẻ mặt có chút nghiêm túc chú ý Tô Dã Nghi, nói: “Quá trình bắt đầu chưa?”

“Quá trình gì ạ?”

“Chuyển thành cán bộ nhân viên xác định.”

“Ách, sẽ còn vẫn điền sơ yếu lí lịch.” Dừng chút ít, Tô Dã Nghi còn thành thật khai báo: “Chị teo nói bên tôi chưa tồn tại thành tĩnh xuất sắc nào, nộp lên cũng không gồm sức thuyết phục.”

Hàn Kha đưa tay gõ keyboard một dòng, “Ừ” một tiếng thật trầm, chắc hẳn rằng là suy nghĩ một chút, anh ta chuyển một tập thiếp mời tới trước mặt của Tô Dã Nghi, nói: “Đây là buổi Giới thiệu ban đầu của ‘Thái Dương Thần’, cô chạy tới thực nghiệm chút ít. Mấy ngày nữa, cán bộ nhân viên nhận trách nhiệm đang tới công ty tuyên truyền, nếu tin tức này truyền đi tốt, đề chính tới cô hãy có tác dụng đi.”

Tô Dã Nghi quan yếu tin mở bự hai mắt, lúng ta lúng bí nói: “Tổng…”

Hàn Kha ngồi thẳng gia đình bạn, vẻ bên nghiêm túc hơn: “Cô là tôi vấn đáp, cũng là tôi nhận vào, cho dù sẽ là Coco giới thiệu cô, tuy vậy bên tôi cũng biến thành chịu trách nhiệm với cô.”

Tô Dã Nghi nghe được tư chữ “Chịu nhiệm vụ sở hữu cô”, chưa tự công ty lại bước đầu mơ mộng, vào giờ phút này có mặt trong đầu cô đó chính là một màn ái tình cẩu huyết (máu chó) rối rắm. Sẽ xem xét bay bổng, Hàn Kha vẫn ngồi thẳng dậy, ngón tay gõ keyboard “Bành bạch”, nói: “Không có việc gì nữa, cô ra bên cạnh trước đi.”

Tô Dã Nghi núm lấy thiếp mời, xoay người trong gia đình ra khỏi buồng buôn bán. Thuở đầu khép cửa lại còn liếc thấy vẻ mặt bọc quýt nhìn máy vi tính của đất nước Hàn Quốc Kha, Tô Dã Nghi chưa khỏi nghĩ, Tổng giám chính là bạn âm tình cô động (tâm tình chưa ổn định) Như vậy, làm cho sao có vẻ “Coi trọng cô”.

ban đêm cứ có tác dụng bổ sung giờ theo lẽ thường.

Tô Dã Nghi thuê phòng ở bốn Hoàn, hàng ngày nên ngồi một chuyến xe buýt trước, sau đấy mang đến trạm xe ngồi một tiếng bên trên tàu điện ngầm mới có lẽ về tới căn nhà.

Thật ra thì Tô Dã Nghi chưa muốn về căn nhà.

căn nhà cô ở có bố phòng, được chia thành bảy hộ. Bên trong hơn mười thành viên gia đình ở – thật ra thì Tô Dã Nghi cũng chưa rõ chi tiết cụ thể gồm bao lăm chúng ta ở, dù sao hằng ngày cô gần như có thể thấy được đều khuôn mặt xa lạ.

Về quá sớm bắt buộc phải ngóng hàng xóm tắm trước, giặt quần áo, nấu cơm… Nếu may mắn trong lúc đấy còn có thể chạm chán một căn nhà cự cãi nhau. Lúc Chu Nhất Nặc lần ban đầu tới xem cô cũng đã nói: “Cậu đang chưa ở lâu năm.”

Tô Dã Nghi tới khu vực này ngày thứ chín liền mong muốn chuyển chỗ, khôn cùng mong mỏi rất ước ao. Bởi lẽ cô đang không tính ao ước bắt gặp, số lần vận động buổi đêm của đôi hoàng hậu chồng ở căn phòng cách vách kia là bố ngày càng lần, thỉnh thoảng các lần đang kéo dài hơn hai giờ. Có lẽ rằng bao gồm chúng ta dfienddn lieqiudoon cũng biết công dụng bí quyết âm của căn nhà không đảm bảo, những lần chuyển động thanh âm chắc là đè nén cũng như khống chế. Thật ra thì các loại âm lượng này càng khiến cho những người ta điên cuồng, để cho người nghe cảm hứng, chắc là có một số người ao ước hắt hơi một mẫu, có tác dụng cử chỉ hắt hơi cho nửa ngày, rút cục cũng không làm cho được gì cả.

Tô Dã Nghi mỗi lần nghe âm thanh kia những có một các loại xúc đụng, sải Bước vọt tới trước bên đôi bồ kia, hét bự có bọn họ: “Hoặc là để cho chúng tôi thỏa sức làm việc! Hoặc là… vui chơi với trứng đi!”

sau cuối Tô Dã Nghi chưa có tác dụng nạm, cô đi tải một máy bộ trợ thính, thử hai ngày, phát hiện đối có loại âm lượng nghe cảm thấy không được hài hòa kia, cô lại càng chưa đồng ý để cái vật kỳ quái nhét trong lỗ tai nhà bạn. Vì thế, cô chỉ chắc là chắt lọc đứng vững cùng làm cuộc đương đầu chưa âm thanh đối mang đôi hiền thê ông xã bé dại mạnh bạo.

hiện nay lại vừa là bố ngày một lần, Tô Dã Nghi bị dày vò tới bố giờ sáng new ngủ. Thời gian ngủ muộn bởi vậy trực tiếp đưa trạng thái ngủ của cô ý tới tận ngày hôm sau mới thức dậy. Lúc ở trạm đợi xe chuyển đón, cô cứ rứa xác định vào cột điện chợp mắt mười mấy phút đồng biển.

Một giây khi bước đi cái xe chuyển đón kia, cô tự nhiên cấp tốc cũng như chớp nhớ lại bệnh Tự cũng ngồi chuyến xe này, ngay tức khắc ánh nắng trong mắt trở về, cô hưng phấn loanh quanh lựa tìm bóng dáng xuất sắc trong chiếc xe.

Cô rất nhanh chóng tìm ra anh, đáng tiếc đó chính là, sát bên anh vẫn có một số người ngồi, đáng tiếc hơn chính là, người ngồi kề bên anh lại là —–

Chúc Lỵ?

lông mày Tô Dã Nghi xoắn lại tới mức bắt buộc thấy được độ cong.

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> tìm hiểu thêm Truyện sắc

Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *