Review truyện Tổng GĐ, ăn Trước Yêu Sau

vày một lần kế bên hy vọng nhưng cô bị con người khuyến mãi mang lại anh. Có một đêm, hắn đem cô ăn sạch sẽ. Tía cô vị đắc dĩ phải ký kết khế cầu với anh. Ban ngày, cô là trợ lý ý hợp tâm đầu của hắn, buổi đêm lại làm ấm giường mang lại hắn.

Chỉ dẫn truyện Tổng giảm đốc ăn trước yêu sau

Tác giả: Phong Tử
Thể loại: ngôn tình h

Trích đoạn truyện Tổng chủ tịch ăn uống trước yêu sau

đô thị B là vị trí tập hợp hầu hết dãy biệt thự cao cấp đẳng cấp.

“Thiếu da, gồm bưu phẩm gửi tới.” Quản da nạm loại hộp trong tay lo ngại đi tới kính cẩn nói với bốn khảm Hàn.

“Ừ.”

Được sự cấp phép, quản gia cẩn thận mở hộp, lấy đồ vật phía bên trong ra gửi cho bốn khảm Hàn.

tứ chạm Hàn ngước mắt sang album, xác thực đó là và một gia đình bạn, tóc tai bờm xờm, quần áo xốc xếch nhơ bẩn, khắp mọi người bám vệt máu đỏ, thủ công bị buộc chặt, gương mặt bị đánh đến sưng tím, tuy nhiên sẽ hình như quan sát rõ làm ra.

Quản gia thấy Hạ Ngưng Âm thương tích đầy người trong gia đình, cảm giác cực kì xót xa, tròng mắt đỏ hoe, ông quỳ phịch xuống đất “Thiếu da, xin ngài cứu giúp cô đó, cầu xin ngài.”

Từ buổi tối bữa qua cho bây giờ đây là bưu phẩm thứ hai anh nhấn, lần trước là cái nhẫn kết hôn tứ chạm Hàn đưa mang lại Hạ Ngưng Âm cùng với lọn tóc phảng phất mùi hương của cô ý, bên cạnh đó phải tứ chạm Hàn lấy hạng mục đấu thầu để đổi mạng cô.

Đọc thêm list truyện đam mỹ H SM hay tại đây

chũm tuy nhiên mọi thứ này đối sở hữu tư chạm Hàn chả bao gồm chút kỹ năng, càng có tác dụng anh không gồm ý định cứu vãn mọi người, dien dan le quy don bên bình thản mở bức thư, bên trong viết: Trước 11 giờ sáng ngày mai nếu chưa xuất hiện câu trả lời thì lần sau dìm là cánh tay của nàng dâu mày.

tứ khảm Hàn đọc kết thúc, bên lạnh như tiền xé nát bức thư, chẳng thèm chú ý kéo dài chỉnh trang quần áo, thuận miệng nói sở hữu quản gia: “Tới lễ con đường thôi, mang lại giờ rồi, kẻo Nhã Thi lại không vui.” Nói đến Nhã Thi, đôi mắt của tứ chạm Hàn trở nên dịu dàng cũng như nước, chứa đựng sự yêu kính.

Quản gia cứng mình “Ý của thiếu da, ngài thấy chết quyết không cứu sao?”

bốn chạm Hàn ngừng cử chỉ, lãnh đạm trả lời: “Mắc gì nên cứu vãn cô ta? Cô ta tất cả quan hệ với bên tôi sao?”

“Nhưng nhưng. . . . . . , ” Quản gia định tiếp lời, bỗng nhiên điện thoại trên bàn reo lên, quản da nghe thấy tiếng chuông thì bình yên chú ý tứ chạm Hàn.

không phải quan tâm đến cũng biết là đàn cướp, khuôn mặt tuấn tú của bốn chạm Hàn biến thành ám khí, bàng quan ra lệnh: “Không nên nghe!”

Quản gia bất lực trước sự vô tình của anh, minh bạch hôm qua còn ân ái với nhau, cố kỉnh nào new 1 ngày bốn chạm Hàn liền biến thành một người trong gia đình khác, cứ cũng như đối sở hữu Hạ tiểu thư rất bạc bẽo, nàng dâu đang rứa biến thành người nhà khác, dien dan le quy don ông thật lòng khuyên nhủ: “Thiếu gia, Hạ đái thư do ngài bắt đầu bị bắt, ngoại giả còn là nàng dâu của ngày hôm nay!”

tư khảm Hàn bị quản da nói mang lại mất hứng, anh ghét rất nhiều kẻ khinh nhờn Nhã Thi, bực dọc đi tới mặt dế yêu bàn, rứa điện thoại lên bấm dãy số của bầy cướp.

Hạ Ngưng Âm núp ở một góc, body toàn thân đau ê độ ẩm thiếu chút nữa cô đã bất tỉnh đi, cô khúc mắc tại sao Hàn không nhận điện thoại của bọn cướp, còn chưa đến cứu vãn cô, bây chừ sắp đến giờ cử hành hôn lễ rồi.

hiện nay, tay bầy giật rứa điện thoại đặt bên tai cô: “Điện thoại của cô ý đó.”

Hạ Ngưng Âm nghe máy, khóc thút thít: “Hàn, Hàn. . . . . . , Mau tới cứu vớt em.”

tứ chạm Hàn nghe giọng nói yếu ớt của cô ấy, trái tim đập chậm rãi một nhịp, nhưng mà cực kỳ nhanh đang bình phục, ngữ điệu bình thản: “Hạ Ngưng Âm? Thì ra là cô?”

Hạ Ngưng Âm vừa nghe cảm thấy có cái gì đó khác thường, không kịp ngẫm nghĩ, bốn chạm Hàn đang nói tiếp, dien dan le quy don vẫn là giọng quen thuộc lãnh đạm vô tình nhưng mà cô biết: “Cứu cô à? Tại sao?”

Hạ Ngưng Âm định mở miệng, bốn chạm Hàn lại cắt ngang 1 lần nữa “Cô chỉ cần người yêu khế ước của tớ, nói dễ nghe một chút là nhân tình, khó khăn nghe một ít chỉ cần món đồ chơi để bên tôi phát tiết, cô nghĩ xem cô gồm bốn cách để tôi cứu vãn sao? Còn chú ý trộm tài liệu của tôi nữa! Chết sống của Hạ Ngưng Âm cô chả liên quan tới tứ chạm Hàn này, đừng quấy rầy bên tôi nữa.”

“Không phải! Hàn, cứu em, cứu vãn em ——” Hạ Ngưng Âm dốc sức kêu to, đáp lại chỉ là tiếng cụp điện thoại. Ải đêm buông xuống, đô thị B ban đầu lên đèn nhộn nhịp, tính năng hot là căn nhà chọc trời đứng sừng sững với cá tính riêng không giống nhau, hiển thị có phần hùng dũng khó dường như chạm được.

giữa trưa hè oi bức, chiếc người nhà chuyển động đông đúc, thời tiết khắc nghiệt làm người ta cảm nhận nghẹt thở trước đời sống hỗn tạp này, vừa có cảm giác cuống quýt vừa có chỗ mệt mỏi.

Hạ Ngưng Âm đứng ở cửa xe buýt đợi xuống trạm, cô am tường bấm 1 dãy số quen cùng, “Alo, Hàm Niệm, cậu sẽ ở đâu?”

Mái tóc được Hạ Ngưng Âm nhuộm màu vàng sáng xỏa ngang vai, lộ ra khuôn bên trắng noãn chạnh lòng mình, ẩn giấu là cái cổ thuôn dài mê say, cô mặc loại áo sơ mi phối sở hữu loại quần jean xanh, đi cùng đôi giày Cavans, bổ xung chiếc thắt lưng ngang hông làm đặc thù xuất hành cong thu hút của Hạ Ngưng Âm.

Hạ Ngưng Âm xuống xe buýt, đứng trước cánh cổng cao lớn của city B, Khủng tiếng hét thỏa say đắm để đi qua đầu dây điện thoại, mà lại bên kia cũng toàn là âm lượng đinh tai cũng như óc cũng bởi thế mà một chữ cô cũng chưa nghe lọt từ mọi người thành viên đấy.

Phong Hàm Niệm là gia đình bạn cùng buồng mang cô trước nay, vốn sẽ ca hát, hiện bị cô có tác dụng phiền, tỏ vẻ khó khăn Chịu đựng, nhẹ nhàng cau mày, khi điện thoại cứ đổ chuông miết, chưa nhịn được đành đi ra khỏi phòng dấn điện thoại, vừa đi tới vệ sinh sẽ bất mãn nói: “Này, Ngưng Âm, sao tới trễ như vậy? Tớ đợi cậu cực kỳ chậm.”

Hạ Ngưng Âm khám phá âm lượng quen cùng, rối rít mỉm cười mỉa, lấy lòng cô bạn: “Ôi? Thật xin lỗi cơ mà…, tớ có một phần tài liệu cần đánh máy, cậu cũng biết, tớ vội muốn bị tiêu diệt, nào được phúc phần cũng như ai kia, lương cao bài toán nhẹ, nhàn nhã xuyên ngày.”

Nghe mọi lời nịnh nọt tình thật của Hạ Ngưng Âm khiến Phong Hàm Niệm cảm nhận mát lòng, dien dan le quy don dù sao có một số người yêu mến ai không ưa thích chứ? Bên cạnh đó cô đấy nói mọi là sự thật, do vậy vui vẻ nhảy cười, lập cập nói: “Được, được, đừng lấy lời ngon tiếng ngọt dụ con người ta, cậu sẽ ở đâu? Tớ đi đón.”

cùng vì đứng trước cổng, mọi người tới lui coi như tương đối các, mỗi tổ ấm đi ngang rất nhiều vô tình gửi ánh mắt Hạ Ngưng Âm, tất cả vài tổ ấm nam nhi còn huýt sáo trêu ghẹo, làm cô nổi hết da chơi xấu, hơi mất tình cờ, đối có đô thị khó hiểu này cảm thấy hơi chán ghét.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *