Review truyện cô gái Trong Nắng

Nếu người gặp gỡ lại chúng ta các bạn khác giới người nhà từng thương thầm trộm nhớ hồi cung cấp II? Nếu người nhà ấy giờ lớn lên đột xinh đẹp muôn phần? Cũng như nếu gia đình bạn ấy lại ái mộ bạn? Đảm bảo khi đấy mình chẳng thể không nghĩ đó là nhân tình định mệnh.

Trình làng truyện cô gái trong nắng

Tác giả: Koshigaya Osamu
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện teen girls trong nắng

chúng tôi kiểm tra đi bình chọn lại, cái chữ trên danh thiếp nhận ra đang là “Watarai Mao”.

Biết là bất văn minh nhưng lại bên tôi quan yếu không so sánh cái thương hiệu in trên danh thiếp mang khuân mặt mình ngồi chống chọi với.

Đáp lại, đối tượng cũng tròn mắt nhìn thẳng vào tôi. Ánh nhìn hệt cũng như lúc xảy ra sự kiện nhỏ tại công viên mùa lá rụng năm nào.

đúng là Mao rồi. Watarai Mao.

“Có cần….bạn học ở trường cung cấp II Tây Kamagaya…”

“Ừ. Tớ là Watarai đây. Cậu là Okuda?”

Cô đặt bàn tay đã thay danh thiếp của tớ lên ngực, tay còn sót lại chỉ vào bên tôi. Động tác có một phần hấp tấp đấy đúng là của Mao tuy thế tay nên của cô ý đang đeo một loại nhẫn Bạc Tình trơn. Cảm giác thật lạ khi trông Mao nhỏ bé ngày nào giờ vẫn đeo nhẫn.

“Ơ? Hai người trong gia đình quen nhau à?”

Giữ nguyên nụ cười cợt xã bàn giao, anh Tanaka ngồi cạnh bên tôi hỏi.

“Vâng, đàn em là bạn làm việc cấp cho II…Xin lỗi anh, tại em bất thình lình quá.” Mao cười ngượng nghịu, dùng ngón tay lau lau khóe mắt. “Hết kỳ I năm lớp Chín thì Okuda gửi trường cơ mà trước đấy em được cậu ấy kèm học phần lớn.”

rất khó có lẽ liên kết hình ảnh Mao đang tươi cười cợt, nói năng lưu loát với Mao của mười năm trước có biệt danh “đệ nhất buồn phiền đậu”. Dường như, tóc Mao cũng có thể có sự thay đổi đáng kể. Mái tóc cụt ngủn lúc nào trông cũng đúng vừa bắt đầu cắt giờ sẽ lâu năm chấm vai mang phần đa con đường uốn mềm mại.

“Hả!” Ngồi ở ghế trong cùng, trưởng phòng ngả hẳn các bạn ra sau rồi dang rộng hai tay, cụ làm cho vẻ thân yêu. “Cô được Okuda kèm học? Nghe chắc là tội nghiệp nhỉ.”

“Vâng.”

Mao gượng cười cợt, khẽ gật đầu đồng ý rồi liếc sang chúng tôi. Ánh mắt tinh chơi đã hệt cũng như ngày xưa.

Anh Tanaka tiếp lời trưởng buồng.

“Thật trùng hợp, bạn học cấp II ư? Thế này không phải hai công ty tất cả duyên nợ đặc biệt với nhau hay sao? Chà, bên tôi nói cố gắng này có vẻ không đủ hay mang lại lắm nhỉ, ha ha ha.”

cảm nhận sai bảo ngầm của cung cấp bên trên, chúng tôi cười cợt hùa theo. Tổ ấm nữ giới trạc tứ tuần tên Kajio ngồi chếch bên tôi cũng cười theo. Theo như danh thiếp thì chị ta là trưởng phòng Quan hệ công chúng, Mao vẫn tươi cười kia là cấp cho dưới của chị ấy còn bên tôi chỉ đi theo nhiều trưởng phòng mang lại đây. Một bên là bộ phận nhân lực quan hệ công chúng tại hãng chế biến, một bên là đội ngũ nhân viên kinh doanh tại C.ty quảng cáo, tuy nghề nghiệp phân minh cơ mà chỗ đứng của tôi cũng như Mao có lẽ rằng giống nhau. Có nghĩa là đầy đủ là “kẻ cắp tráp theo hầu”.

“Nào, quay về các bước thôi.”

Nhân lúc câu chuyện kế bên lề tạm lắng, mượn câu nói của trưởng buồng, bên tôi rút tài liệu từ trong cặp ra.

chú ý Mao chuyên chú đọc tài liệu được phát, bỗng dưng chúng tôi nhớ lại ngày xưa, khi chúng tôi chỉ mang lại Mao phương pháp giải toán sau mỗi buổi tan học. Nghe qua cứ tưởng chúng tôi tài năng hoặc học hành siêng năng lắm dẫu vậy ko phải. Mao là học sinh dốt đặc cán mai. Mang lại nỗi một học sinh tất cả sức học nhàng nhàng cũng như tôi cũng cần phải đứng ra giúp, do lên cấp II rồi nhưng Mao vẫn nên vật lộn với phép chia phân số.

không rõ Mao bao gồm biết rằng tài liệu sẽ đọc không?

mặc dầu biết Mao giờ đã làm hãng nội y khá to là Lara Aurore tất cả mức tăng trưởng vượt bậc trong mấy năm qua nhưng lại tôi vẫn cứ lo.

Tài liệu có không ít số lượng, biểu đồ cửa hàng tới việc dựng bảng quảng cáo tại hồ hết nhà ga Khủng trong city. Tài liệu bởi vì tôi soạn, bao gồm tính toán tác động của quảng cáo đối với bạn gái độ tuổi hai mươi – đối tượng quý khách hàng nòng cốt của Lara Aurore – thông qua phiếu điều tra về lượt khách đi tàu mỗi ngày, tỉ lệ nam nàng, độ tuổi….

Đây là thành quả đáng tự hào của tớ sau khi hì hụi làm việc bên máy tính tới tận mười rưỡi về tối qua, tuy thế liệu Mao tất cả hiểu được hết?

“Trong phép tính thử ở trang này, bên tôi lấy ga Shibuya có tác dụng rõ ràng vì ga này khá quen thuộc sở hữu quý doanh nghiệp thực hiện sản phẩm của người tiêu dùng. Cũng như người nhà thấy, Ngân sách ở ga Shibuya, Omotesando hay Ginza cao hơn hẳn các ga khác. Siêu cao. Thi thoảng tôi đang bị quý khách hàng hỏi thẳng là sao lại cao thế. Vâng. Dĩ nhiên là hợp lí vì chưng.”

với khiếu ăn nói từng cụm lần hạ gục đối thủ trong cụm cuộc đối đầu, anh Tanaka làm tiếp giải thích. Đúng là đội ngũ nhân viên kỳ cựu tất cả khác, khôn cùng đáng để học hỏi. Quan sát bên chị Kajio là đủ biết người đặt hàng đã biết thành cho vào tròng. Trong khi ấy, Mao cứ lật đi lật lại tài liệu với diện mạo rất lạ. Cô đó ổn chưa nhỉ?

“…Cả cha công ty A, B và C này đa số được hiểu đến bao bọc khắp…hả?

bên tôi mở tài liệu, con số chỉ mức độ tăng trưởng lẽ ra phải là hai chữ số, thế cơ mà chẳng hiểu cụ nào lại biến đổi âm.

“Xin chờ chút ít.”

Anh Tanaka cũng như trưởng phòng ném tầm nhìn về bên bên tôi – mình biên soạn tài liệu. Sẽ ở trước mặt khách hàng yêu cầu cả hai đã cười nhưng lại ánh mắt thì chẳng khác gì ngũ quỷ.

chúng tôi lôi máy tính ra bấm lia lịa. Thành tích đang là con số nặng nề tin. Bầu khâu khí trong căn nhà thoáng mát, bao bọc khắp trở nên nặng nề.

bên tôi sẽ tự hét lên trong đầu “Phải làm sao đây” thì thấy Mao nhẹ nhàng lên tiếng:

“Ở hai trang trước…”

Mao giở lại tài liệu và chỉ còn vào số lượng trong bảng. Lọn tóc thả trên vai áo sơ mi trắng trôi tuột về bên trước. Chỉ nỗ lực thôi cũng tạo ra tim bên tôi đập rộn ràng.

Mao thăm dò phản ứng của tôi rồi ngập xong xuôi giải thích:

“Tôi nghĩ dấu phẩy ở giai đoạn này bị lệch đi một con số. Chính vì vậy nhưng mà thành tựu bị chuyển đổi.”

“A.”

Nghe Mao nói bên tôi mới lưu lạc sai sót của bản thân mình. Tôi chữa lại, quả nhiên, kết quả đúng như dự định. Gì nuốm này, chúng tôi vừa được Mao dạy đến công thức toán ư?

Từ đây, đến lượt tôi bị quý khách hàng thế cố gắng chủ động, anh Tanaka cũng như trưởng buồng lúng túng thiếu mất một lúc. Ráng nào lúc bật dậy khỏi đây bên tôi cũng trở thành anh Tanaka ly đầu đến mà lại xem. Đáng nhẽ sang nay tôi đề xuất khám nghiệm lại tài liêu.

Đây không hẳn là Bảng Giá bằng lòng, phiên bản thân sai sót này cũng rất nhỏ tuy nhiên lần đầu gặp bạn đã biểu diễn vụng về gắng này thì mất mặt quá. Ngồi cạnh bên anh Tanaka sẽ nói như ma có tác dụng để chuộc lỗi, tôi chỉ biết gật đầu. “Vâng, dạ”. Một phần vì chưng thất cố gắng nhưng mà chủ yếu là chúng tôi đã hết hết tự chủ khi thấy Mao mười lăm tuổi đột nhiên có mặt trên thị trường trước bên tổ ấm trong hình hài một bạn gái hai mươi lăm tuổi. Rứa này thì thương thảo quá trình làm cho sao được.

không, nói mang đến tuyệt đối, của cả không vì chuyện này thì “kẻ cắp tráp theo hầu” cũng như chúng tôi cũng chỉ biết vâng dạ nhưng mà thôi. Vào công ty new năm thứ hai chắc hẳn ai cũng vậy.

tôi sẽ mong muốn nghĩ vắt cơ mà ngồi trước bên tôi, Mao trông đa phần khác.

“Do đó, ý tôi chẳng hề là dựng từng này bảng quảng cáo ở Shibuya hay Harajuku thì sẽ bán được đã từng này dòng áo trong. Nhiều hơn, tổng công ty đường sắt vẫn kiểm cẩn thận, cũng như đã có lần xảy ra, yêu cầu bắt buộc dựng một loạt bảng quảng cáo với hình ảnh người mẫu các khỏa thân trong căn nhà ga được… Dù tôi hết sức ao ước.” Mao cười với chúng ta rồi giữ vững. “Tóm lại, có mục đích của bên tôi lần này là muốn đông đảo gia đình chưa thuộc đối tượng quý khách hàng sẽ nhớ tới cái tên Lara Aurore, dù chỉ là thoáng qua. Chi tiết cụ thể, tôi nhắm tới đòi hỏi đá quý tặng kèm của con trai dành mang đến nửa kia. Ở giai đoạn này chưa bàn cho chuyện lỗ lãi, chúng tôi giờ đã được đủ lực để làm cho quảng cáo rồi đề nghị siêu ấm lòng muốn làm đồ vật gi đó to tát một ít.”

Gì cầm này, Mao ngày xưa hiện sẽ nói năng cực kỳ gãy gọn. Trưởng phòng Kajio ngồi ở bên cạnh thỉnh thoảng có thêm tuy thế về cơ bản là phó mặc hết cho Mao. Ngay cả anh Tanaka cũng như trưởng buồng bên tôi cũng rướn bạn lên để nghe. Tưởng đâu Mao chỉ cần “kẻ cắp tráp theo hầu”, ngờ đâu cô ấy đã biến thành “người được việc” từ lúc nào.

Mao bé xíu, hay bị đe, lơ đễnh, chỉ được mỗi một chặng thủ túc nôn nả, hoặc Mao – căn nguyên khiến chúng tôi buộc phải trải qua thời cung cấp II bất minh – giờ sẽ trưởng thành và cứng cáp vượt bậc và một lần nữa lại có mặt trước bên bên tôi. Thật diệu kỳ.

__________

Vào ngày bước đầu của học kỳ II lớp Bảy cách đó mười hai năm, Mao đưa mang lại lớp chúng tôi.

“Tớ là Watarai Mao.”

Giờ ra chơi, Mao cho trước mặt bên tôi, nghiêm bên báo cho biết ngắn gọn kết thúc liền quay về số ghế.

chúng tôi nhớ thành viên chỉ đáp được mỗi từ “Hả??” chung quy, đang quan tâm thuở đầu của mình về Mao là Mao bị cám hấp.

Thời gian đầu, vị nhỏ bé, đẹp tươi, tính tình lại thật thà bắt buộc Mao được bằng hữu trong lớp hết sức quý… Vâng, sẽ là thời gian đầu.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Vận black có mặt từ bài chất vấn chữ nôm. Chuyện xảy ra sẽ hơn mười năm nên tôi chưa nhớ các bộ phận chi tiết, đại để là điểm số của Mao cực kỳ tồi tệ. Chỉ được 1/10 hoặc 0/10. Tóm lại là cực kì thê thảm.

Sau khi chuyện học dốt bại lộ, đến lượt tính khí thất thường của Mao bị đem ra bêu riếu.

Mao siêu bớt các hoạt động sinh hoạt bè phái – điều cần yếu thiếu ở trường học. Một vấn đề tưởng cũng như dĩ nhiên là “hợp tác có xung quanh” xem ra lại quá khó khăn đối với Mao.

cũng như các tính năng đó được dịp hội tụ các vào ngày hội thể dục. Đầu tiên là Mao cần yếu Cách rất nhiều cộng Anh chị em khi diễu hành vào hội trường. Ở môn đi bộ, tuy xuất sắc ẵm về giải quán quân tuy nhiên sẽ là tất cả các gì Mao đã có được. Đội chạy chân rết song song với bắt đầu làm của Mao chỉ chạy được nửa chặng đường 50 mét là vứt cuộc, còn chuần xếp quạt thì vỡ round ngay khi mới bước đầu.

Sau khi các lớp mạ dần dần bị tróc ra, trò “bắt doạ Mao” bắt đầu.

áo khoác bên ngoài không cánh nhưng mà bay, chặn bàn bị nhét giẻ ẩm, hình ảnh chụp ngày hội thể dục bị khoét thủng mắt bằng compa. Thái độ tất cả lớp dành cho Mao chia làm hai chiều hướng rõ rệt. Một bên là doạ, một bên là đứng kế bên cổ vũ bên bắt nạt.

gồm cô giáo còn lợi dụng điểm yếu của Mao. Chúng ta sử dụng Mao như “phương tiện” để khuấy động bầu khâu khí trong lớp.

“Câu ‘A of B’ bệnh sang tiếng Nhật là ‘A của B’ phải không nào. Câu này mang lại mít đặc cũng biết. Ráng Watarai, câu ‘A của B’ căn bệnh sang tiếng Anh là gì?”

“Em không biết.”

Cả lớp phá lên cười. Hòa bình thường với gia sư. Một một không khí thật cấu kết, giờ học trôi qua êm xuôi.

Ngày tháng cứ rứa qua đi, cho tới một hôm, không lâu sau đợt nghỉ năm bắt đầu, sợi dây thắt miệng chiếc túi kiên nhẫn sau cùng cũng đứt. Tuy vậy không hề túi của Mao, cơ mà là của tớ.

“Mao chỉ được mỗi mái tóc đẹp.”

Đứa phái nữ tên Ushioda vừa nói vừa gửi tay vuốt mái tóc ngắn cũn của Mao. Quan sát qua cứ tưởng ấy chính là hình ảnh hòa bình tuy vậy thực tế lòng bàn tay Ushioda đã có một miếng bơ cây trồng được phát trong giờ ăn bữa trưa. Sau mỗi dòng vuốt, tóc Mao trở thành bóng nhẩy khác thường, còn Ushioda thì quay sang nháy mắt sở hữu bạn thân, tủm tỉm mỉm cười.

Bị có tác dụng nỗ lực nhưng Mao vẫn bỏ mặc. Bên cạnh đó Mao tưởng nhà bạn và được vuốt tóc một phương pháp đầy thiện chí.

Mao ngốc nghếch chẳng rút ra được bài học kinh nghiệm nào. Qua vô mốc giới hạn bị đe, Mao thừa biết Ushioda là đứa xấu tính, ấy vắt nhưng mà chỉ với sau vài dòng vuốt ve con gái ta sẵn sàng chuẩn bị tha thứ hết.

“Thôi ngay đi.”

chúng tôi chỉ định nói đến đương sự nghe thấy tuy nhiên rút cuộc giọng nói lại vang khắp cả lớp học. Ở tuổi mười tía, chúng tôi đã không ngăn nổi cơn giận độc ác bị kìm nén lâu nay.

vẫn vuốt tóc, Ushioda ngoảnh bên về bên bên tôi.

“Thôi ngay đi.”

tôi cúi bên, miệng dẩu ra, nhắc lại câu vừa nói. Ushioda quay sang nhìn bạn bè rồi nhăn bên lại khiến diện mạo vốn vẫn bần lại càng bần hơn và nhả giõng chế giễu.

“Hả? Sao cơ? Định có tác dụng hero bảo vệ chính nghĩa à?”

chắc hẳn rằng đây là thứ mà lại người ta thường gọi là “nổi cơn tam bành”.

tôi giật dạn dĩ miếng bơ từ tay Ushioda, để bôi lên khắp tóc cũng như bên nó.

Mất một lúc, đối phương vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chúng tôi cũng thế. Chỉ việc cảm hứng ấm áp ấm của bơ chảy qua kẽ tay cũng như tiếng lạo xạo của giấy Bạc đãi là đang còn mang đến tận ngay hiện tại.

“É é é é.” Mãi rồi Ushioda cũng rú được lên như loài quái điểu và lao ra hành lang.

Sau ấy, chẳng hiểu rứa nào, chúng tôi lại thành kẻ tội đồ.

tôi và bà mẹ bắt buộc cúi gập bạn xin lỗi ở phòng cô giáo, phòng hiệu trưởng và trước góc cửa Ushioda.

Thật bất công. Bên tôi mong công bố sự thật cho những người bự biết. Nhưng mà nhìn ảnh chị em blue rớt, liên tục cúi gập gia đình bạn xin lỗi, tôi lại chẳng nói được gì.

“Đây là chuyện thường gặp ở lứa tuổi dậy thì. Chị đừng băn khoăn lo lắng quá. Tôi cũng biến thành lưu ý Kousuke Nhiều hơn.”

Cô chủ nhiệm yên ủi mẹ tôi.

kiên cố cô chủ nhiệm cũng lờ mờ hiểu rằng sự thật. Bởi Mao ngồi trong lớp mang mái tóc bóng nhẫy.

mang lại giờ thì bên tôi hiểu tại sao hồi ấy cô nhà nhiệm vờ cũng như phủ nhận ra mái tóc của Mao. Nói ngắn gọi là cô không muốn làm lớn chuyện. Cô ước ao cách xử trí vụ bơ thực vật bằng “sự mất kiểm soát” của một cậu học sinh chứ ko phải là trò ăn hiếp song song với bắt đầu làm của cả lớp.

tuy thế dù sao đi nữa thì sau ngày hôm đó, chỉ với chỉ một Mao Hotline chúng tôi bằng tên riêng. Bên tôi bị coi là nhân vật nguy hiểm, “không biết đang có tác dụng gì khi mất kiểm soát”.

Mấy đứa đồng bọn vẫn trò chuyện mang bên tôi mỗi khi rãnh rỗi về tuyến tàu Shinkansen E1 chạy từ Tohoku mang lại Jouetsu[1] giờ quay sang đối xử với chúng tôi khôn cùng dè dặt. Chưa tính, bữa cơm ở ngôi nhà còn phát triển ra bổ xung món cá mòi phơi bị khô quá cả con và cá dăm bị khô. Là bởi, “trẻ mất kiểm soát” bắt buộc phải bổ sung cập nhật canxi.

[1] con đường tàu Shinkansen 2 tầng bước đầu của tập đoàn đường sắt Đông Nhật bản (E1 là viết tắt của East 1), bắt đầu khai thác từ tháng 7 năm 1994 cũng như dừng khai thác vào tháng 9 năm 2012.

chưa lâu sau ấy, phần lớn tin đồn kỳ lạ về Mao do dự từ đâu lan tới.

__________

Khi bảng quảng cáo có chiều dài và rộng gấp rưỡi kích cỡ B1 của Lara Aurore sẵn sàng được dựng chính trong ngôi nhà của bạn ga cũng chính là lúc những câu xin chào hỏi về thời tiết, bí quyết nói vòng vo, dông dài đầy khách sáo trong email đàm luận giữa bên tôi cũng như Mao biệt tích. Trong nhiều cuộc điện thoại call mang đến bởi vì công việc, tỉ lệ chuyện quanh đó quá trình cải thiện lên, khung giờ điện thoại đổ chuông cũng chuyển từ ngày sang về tối.

“Tôi ngần ngừ cậu chuẩn bị chạm mặt ai tuy vậy nếu là người đặt hàng đang công việc làm ăn dài hạn có công ty thì tuyệt đối không được có tác dụng họ phật ý nhé.”

chúng tôi không phải đả đụng rằng người nhà sẽ đi chạm chán Mao, nỗ lực nhưng thấy tôi mặc áo khoác, anh Tanaka liền thông báo thông báo. Anh đó tinh thật.

Hơn 7 giờ, tôi bật dậy khỏi công ty ở Tây Shinjuku, lên đường Yamanote để mang lại Shibuya. Lúc tàu thông qua ga Yoyogi và Harajuku, chúng tôi thấy cứ bi lụy ai oán bên dưới gan cẳng bàn chân. Chẳng hề là ngứa. Cơ mà vày bao tay quá. Chỉ đi gặp Mao thôi nhưng mà bên tôi thấy hoảng loạn vô cùng.

Điện thoại trong tui áo khóa ngoài khẽ rung. Bên tôi bất ngờ tưởng C.ty hotline quay về tuy vậy hóa ra là điện thoại công tác cá thể chúng tôi rung. Chúng tôi thở phào. Tất cả tin nhắn từ Mao, câu chữ là nàng đã đi vào Shibuya.

ban đầu, bên tôi định hẹn Mao ở ga Shibuya đường JR. Bảng quảng cáo của Lara Aurore được đặt suốt cả chặng đường từ cửa ngõ soát vé Hachiko cho cửa ngõ Đông đề nghị tôi nghĩ hẹn nhau ở đó cũng chẳng phải là ý tồi. Với lại, mọi quý khách hàng vẫn cảm thấy vui khi thấy quá trình của mình được hiển thị bên dưới lý lẽ quảng cáo.

bên tôi thu lượm được tri thức này sau một năm rưỡi làm cho “kẻ cắp tráp theo hầu” tại một C.ty quảng cáo hạ tầng giao thông cỡ vừa nhưng lại Mao vẫn khiến tôi nghĩ lại khi bảo cô gái ý muốn tránh đúng đắn chuyện ấy. Bởi rất có thể mình có liên quan của Lara Aurore cũng sẽ mang đến xem. Ko phải bọn tôi bị hạn chế gì sau giờ làm cho tuy thế việc hai đảm trách của hai bên công ty đối tác chạm chán riêng nhau để bị trông thấy kể ra cũng không tiện lắm. Nghĩ được tới cả chuyện đấy bày tỏ Mao mập thật rồi. Nói nạm hóa ra tôi chẳng bự được 1 chút nào ư?

Hòa vào dòng tổ ấm ào ra từ cửa ga, tôi tiến về khu cái nôi. Nơi bổ tư scramble[2] ban nãy tất cả gió đầu thu thổi qua mát rượi cơ mà ra đến đoạn đường ngập tràn âm thanh, tia nắng và hơi bạn này, mùa hè vẫn còn hiện diện.

[2] Đoạn giao cắt, nơi bao gồm cả các luật cơ sở giao thông dứt lại để nhường đường cho người đi bộ sang đường từ bao gồm cả các hướng.

Mao đã có tại điểm hẹn là tầng năm của shop băng đĩa to. Nữ giới vẫn nghe nhạc opera hay gì ấy bằng tai nghe, không nhận ra chúng tôi đã Bước lại.

Lúc nghe nhạc gương mặt Mao quan sát nghiêng toát lên vẻ sang trọng, bình tĩnh, điều không hề gồm mười năm trước. Có lẽ do điểm hẹn là tầng buôn bán đĩa nhạc cổ xưa đề nghị định kiến “cổ điển = học thức” khiến tôi nghĩ cố thôi.

chúng tôi không điện thoại tư vấn Mao ngay nhưng đứng từ xa ngắm nữ giới một lúc. Bạn gái nhỏ nhắn, tính tình như trẻ mỏ dù đã học cung cấp II ngày nào nay trở nên cực kỳ đáng yêu. Nghĩ tới quãng thời gian mười năm vừa rồi của Mao, tôi lại thấy tiếc vị cảm thấy không được ở gần đàn bà.

“Ôi kìa!”

Trông thấy bên tôi, Mao liền vẫy tay Call, tai vẫn đeo tai nghe.Tầng năm đang bật nhạc piano nhẹ nhàng cơ mà giọng Mao cứ choang choang. Vẻ đắt tiền, điềm tĩnh Bỗng chốc trở thành đâu mất.

Thấy quý khách hàng xung quanh bất ngờ, Mao khẽ co người thân lại vì bần hổ. Mẫu kiểu hấp tấp đang hệt cũng như ngày xưa.

chóng vánh ra khỏi liên hệ băng đĩa, bên tôi đi về cuối khu phố chiếc rốn ồn ã, náo nhiệt. Tôi sẽ gặp gỡ Mao trong nhiều buổi họp và hôm dựng bảng quảng cáo tuy thế gặp xung quanh quá trình thì đây là lần đầu. Như vậy, hẳn nhiên ngồi ăn với đàn bà cũng là lần bước đầu. Nếu không tính câu hỏi ăn uống thông thường tại trường hồi cấp cho II.

“Này, sao lại là che tết?”

bên tôi hỏi lúc đi cạnh Mao. Bên trên điện thoại hôm qua, Mao gợi ý ăn ở nhà hàng ăn uống bịt tết kiểu Úc.

“Tại Okuda bảo ăn uống đâu cũng được. Vì thế tớ chọn bít tết. Tớ mong ăn thịt.”

cái kiểu thành thật đúng đắn mang mong muốn của bản thân mình đã ko phải chuyển đổi gì.

đúng là chúng tôi bảo ăn uống ở đâu cũng sẽ được, gồm điều lựa chọn bịt tết thì e rằng hơi các ánh sáng quá. Tôi nghĩ buổi hẹn đầu tiên thì cần chọn món Ý đến thận trọng nhưng có lẽ Mao lại nghĩ khác.

“Đi với mấy đứa trong công ty toàn ăn ở nhiều nhà hàng ăn uống sang trọng kiểu như ‘ít ca lo’, ‘ăn chay’ thôi, tớ chán lắm rồi. Thỉnh thoảng yêu cầu ăn gì đó tạo ra ăn uống chứ. Thế nên cậu xem này, ngày nay tớ có mặc vest đâu. Mặc đặc điểm này bị ám mùi cũng ko có gì.

Nói hoàn thành, Mao thích chí bồn cổ dòng áo khoác bên ngoài vải denim đến bên tôi xem. Kiểu này về tối nay tôi có khả năng sẽ bị kéo theo nữ giới mất thôi.

“Nào, cảm ơn do cậu vẫn buôn bán vất vả.”

Mao thay ly rượu lên uống sở hữu động tác cử chỉ cực kỳ duyên dáng.

“Phù!”

con gái trề môi ra, nét bên khoan khoái. Anh Tanaka từng Đánh giá “năm năm nữa Mao sẽ là một thiếu phụ đanh thép và đáng sợ” nhưng mà vẻ thư thái này new và đúng là Mao. Bên tôi dám chắc cú phái nữ sắp đến trút bỏ lớp vỏ bản thiết kế của một bộ phận nhân lực quan hệ công chúng tại một hãng bikini trở về làm Watarai Mao vốn gồm. Bởi lẽ, lưng phụ nữ vẫn quấn tròn lại. Người vợ đang thường làm cho nạm suốt từ hồi cấp II mỗi khi khẳng định được thư giãn.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!
>> đọc thêm Truyện sắc

Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *