Nhận xét truyện Đáng Tiếc Em không gặp mặt Anh Sớm Hơn

tôi có muốn yêu anh bổ xung một lần nữa dù mang đến các kết quả khiến bên tôi khổ sở đến kích thước nào, tôi cũng sẽ thích hợp chúng. Dẫu vậy bạn ấy cần phải là anh!

Trình làng truyện đáng tiếc em không chạm mặt anh sớm hơn

Tác giả: Tiểu Kết Ngủ Ngày
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Đáng tiếc em không gặp gỡ anh sớm hơn

​”Cút, phới hết đi!”

Sau tiếng hét ấy chính là loạt tiếng động vỡ toang của phòng căn bệnh.

Quản da Thiệu lùi lại vài Bước, ước ao đỡ lấy Doãn Chí Đằng cơ mà Doãn Chí Đằng lại xô ông ra. Thân thể anh chập chững ngã về trước, hai bàn tay vô thức va mang đến chiếc bàn, trong một giây đầy đủ thứ trên bàn liền bị anh hất tay rớt xuống đất, phát ra tiếng “xoảng” béo, mang lại cả các tổ ấm bên cạnh cánh cửa buồng cũng cần phải giật mình.

“Cậu chủ!” Quản da Thiệu hốt hoảng, món canh chơi tệ hầm đã trở nên hất xuống đất, bổ xung cả bình trà nhài Doãn Chí Đằng thích nhất cũng cộng tầm thường số mệnh. Nước ấm bắn tung toé vị sự va đụng to gan lớn mật lên bộ đồ người bệnh của Doãn Chí Đằng, phun lên cả tay anh.

Doãn Chí Đằng chợt ôm ấp tay người trong gia đình, một cảm giác nóng rát vội bỗng dưng ụp cho, bàn tay anh đã bị bỏng.

Quản da Thiệu vội chạy đi lấy cái khăn, nhúng vào nước lạnh, ngừng mang đến cuộn vào tay Doãn Chí Đằng, lại bị anh hất tay ra lần nữa.

Anh nghiến răng, từng câu nói lạnh giá tiếp theo càng có tác dụng quản gia Thiệu kinh sợ. “Tôi nói ông phới ra không tính đến tôi!”

Tiếng cửa phòng bật ra, một teen girls trẻ bước đến, cô cầm cố thôi cho chính bản thân mình run rẩy, nước ta mắt cũng cần phải không đủ rơi, hai tay đan vào nhau, miệng như mấp máy muốn nói gì đấy.

“Anh… Chí Đằng…” Hạ An khẽ nói, giọng còn nghẹn ngào.

“Hạ An? Là em đề xuất không?” Giọng Doãn Chí Đằng ánh lên sự vui mừng.

Tay anh huơ loạn giữa chưa trung, nhưng càng làm càng vô vọng. Anh hận bóng buổi tối bao phủ đời sống anh như cầm cố này, anh hận tổ ấm nên trải qua xúc cảm mong chết cũng chẳng xong xuôi. Cho tới lúc bàn tay nhỏ xíu nuốm lấy tay anh, lúc đó vai trung phong trạng anh mới bình tĩnh trở lại.

cảm nhận sự ấm cúng lan toả, Doãn Chí Đằng kéo khỏe mạnh tay Hạ An, kéo cô vào lòng người nhà, ấp ôm chặt. Hơi thở còn gấp gáp, hai bàn tay anh run rẩy chẳng thôi, “An An, An An…”

>> Đọc thêm list Ngôn tình sủng

Anh tỉ tê gọi cô, dần dần nhỏ dại, rồi im nhảy. Chỉ còn lại hơi thở hầu như lại. Khi anh ôm ấp cô vào lòng, anh bắt đầu thật sự yên tâm mang gần như thứ đổ ào trước bên anh, anh new yên tâm để chống chọi với song song với thật tàn khốc rằng: Anh bị mù!

Hạ An nhẹ nhàng khuyên nhủ Doãn Chí Đằng, rồi cần đến khăn lạnh chườm tay mang lại anh. Cô cũng đã ra hiệu sở hữu quản gia Thiệu tải các loại thực phẩm khác mang đến anh. Rồi đút mang đến anh đã từng muỗng, ngồi trò chuyện cùng anh cho tới lúc anh không được khỏe rồi thiếp ngủ đi, cô mới rời khỏi ngăn ngừa bệnh.

bên ngoài phòng bệnh bao gồm cô gái khuôn bên y như đúc Hạ An, vẫn đứng quan sát cô cơ mà đôi mắt vẫn đỏ hoe, nước mắt tràn mặt hai má, cô gái càng lau nước mắt càng rơi đầy.

ánh nắng chiều tỏa nắng chiếu lên bóng dáng hai thiếu phụ thành hai vệt lâu năm trơ trọi. Hai người im lặng, một tổ ấm khuôn mặt đầy vẻ gian khổ, thở lâu năm thườn thượt. Một mình chỉ biết mím môi, mặc chan nước mắt rơi đầy khuôn bên dễ thương, cũng không phải lau lấy một lần nào…
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> Mời bạn tham khảo thêm Truyện sắc

Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *