Đọc chương 7 truyện tiên hiệp “Phàm nhân tu tiên 2”

Phàm Nhân Tu Tiên 2 – Vong Ngữ

Chương 7: Dư phủ

Dịch giả: Hàn Lâm Nhi

thiếu niên áo bào trắng khôi lỏi kể các chuyện đồn đại trong thành cho Liễu Nhạc Nhi nghe, mang điều Trong khi thiếu nữ chẳng tụ hội lắm, chỉ thỉnh thoảng đáp lời đôi câu nhưng mà thôi.

Mấy người trong gia đình chóng vánh đi qua mấy đoạn đường, tiến vào Trung tâm thành Minh Viễn. Nơi này hơi im lặng, đường xá sạch, hai bên hầu như không sở hữu Trung tâm như thế nào cả, thay vào đó là số đông tòa nhà lớn san sát vào nhau, hiển nhiên là nơi cư trú của các thế gia phú hào trong thành.

Đi thêm một đoạn nữa, mấy mình mới tạm dừng ở ngoài một tòa phủ đệ sơn son dễ thương. Không như sở hữu phần nhiều ngôi nhà lớn không giống, tòa phủ đệ này cực kì minh mông, cổng chính sơn đỏ cao chừng nhị trượng, nom cực kì mang khí thế. Nhị bên cổng & Sảnh là hai đầu sư tử đá cao hơn 1 trượng, bên trên cánh cửa gắn đầy đinh đồng tỏa sáng rực rỡ bên dưới ánh mặt trời. Hai bên cửa chính mang nhì thị vệ áo giáp, y phục của chúng ta tương đối tương tự mang phần lớn thị vệ không giống, chỉ mang điều hai tổ ấm này cầm trường mâu, chỉnh tề trông coi.

Hết thảy hầu hết trang bị dưới đây rất nhiều mô tả rõ rệt quyền thế và địa vị của người sở hữu căn hộ lớn.

trên cửa lớn treo 1 cái bảng cực to, viết hai chữ “Dư phủ” mạ quà thật phệ.

Liễu Thạch ngửng đầu liếc Dư phủ một chiếc rồi hững hờ thu hồi ánh nhìn.

Liễu Nhạc Nhi không thể tinh được nhìn tòa phủ đệ trước mặt, trong tâm tương đối phiêu dạt bất an. Nàng chưa đã từng quan sát thấy tòa phủ đệ như thế nào phệ như vậy. Song chỉ nhìn cổng chính nàng cũng đoán đc địa vị của Dư phủ này tại thành Minh Viễn là cực cao, xem ra mang quan hệ khắn khít mang triều đình Phong Quốc.

“Sao vậy? Liễu muội muội?” không đủ niên áo trắng Hình như nhìn ra điều gì, ôn nhu hỏi.

“Dư phủ thật mập, lại có nhiều hộ vệ vậy đó, xem ra ko phải tổ ấm tầm thường rồi.” Liễu Nhạc Nhi miễn cưỡng cười đề cập.

“Liễu muội muội thật thông người, gia phụ đó là tể tướng Phong Quốc nên trong phủ mới có vài thị vệ, nếu không sao có thể mời được 1 cha ông sống lại trong nhà đc.” Dư Thất nói.

Liễu Nhạc Nhi nghe thế ko khỏi trừng lớn mắt.

tuổi teen nho bào quan sát thấy vậy, gương mặt lại tỏ vẻ ngạo mạn như lúc trước.

“Thất công tử, nhì công tử!” thấy mấy người nhà đi tới, nhì thủ vệ rối rít tiến nhanh nghênh đón, khom người hành lễ.

Dư Thất khẽ đồng ý mang nhị gia đình rồi dẫn đám người nhà Liễu Nhạc Nhi đi vào.

“Thất đệ, ngươi dẫn nhị ngoại nhân vào phủ, chu đáo thân phụ biết được đang nổi giận, khi đó đừng trách ta ko gợi nhắc ngươi.” sau khoản thời gian vào Dư phủ, bạn teen nho bào hừ lạnh một tiếng rồi phẩy tay áo bỏ đi.

“Đừng suy nghĩ hắn, xin mời nhì vị hướng theo ta.” Dư Thất cười 1 tiếng, dẫn Liễu Nhạc Nhi & Liễu Thạch làm theo một hướng khác.

diện tích bên trong Dư phủ rất to lớn, nhìn đâu cũng nhìn thấy đinh đài lầu hầu hết, hành lang hoa viên đáng yêu. Trong cả mặt đất cũng dát hồ hết mẫu ngọc thạch thượng đẳng như bạch ngọc, thanh ngọc…. Bóng nhoáng như gương, cứng rắn như sắt, càng khiến cho nơi này rộng rãi xa hoa.

Xem ra địa vị Dư Thất này tại Dư phủ rất to lớn, rất nhiều gia đinh người trong gia đình hầu gặp y trên đường phần đông cúi xuống hành lễ, mang bạn còn quỳ 1 chân xuống đất.

Liễu Nhạc Nhi quan sát thấy vậy liếc Dư Thất một cái, đôi con mắt biến hóa năng động đảo qua mấy dòng, không biết vẫn nghĩ điều gì. Nãy giờ nàng and Liễu Thạch làm theo Dư Thất đề xuất dĩ nhiên cũng làm cho rất nhiều nhà bạn chu đáo, sở hữu điều hình tựa như những bạn này e dè uy nghiêm của y buộc phải không có gan nhìn nhiều.

ko lâu sau, 3 người trong gia đình vẫn đi tới 1 hành lang. Phía đằng trước, một nha hoàn cao ốm mặc váy áo màu xanh lá cây lá bước lên.

“Thiếu gia, ngài đã trở về.” Nha hoàn áo xanh nhìn thấy Dư Thất thì phấn kích cười, bước nhanh qua.

“Tiểu Vũ, với vị khách quý đến chơi, đừng không tồn tại quy củ như vậy.” Dư Thất trầm giọng khiển trách.

Nha hoàn áo xanh Tiểu Vũ khác hoàn toàn phần đông người hầu gần đây, nghe thế cũng ko run sợ nhưng chỉ thè lưỡi cười.

Dư Thất cực chẳng đã lườm nàng một chiếc new nói: “Tiểu Vũ chồng yêu là quỷ, ngươi đến thật đúng vào lúc, nhì vị này là khách quý ta mời đến, Liễu Nhạc Nhi muội muội và Liễu Thạch huynh. Ngươi cho tất cả những người quét dọn 1 viện bên Tây sương buồng đi, chúng ta đang sống làm việc đấy.”

bây giờ Tiểu Vũ new chăm chú đến hai tổ ấm đứng sau lưng Dư Thất. Vẻ đờ đẫn phi thường của Liễu Thạch khiến cho nàng nhìn thấy kinh ngạc, nhưng mà lúc nhìn sang Liễu Nhạc Nhi thì đôi mắt nàng sáng rực lên. Nàng cười hì hì nói: “Ôi, thật là một tiểu muội muội xinh đẹp!”

“Liễu muội muội là khách quý của ta, ngươi ko đc vô lễ! Hai vị, Tiểu Vũ là nha hoàn gần cận của ta, nàng ăn nhắc ko quyết tâm, nhì vị chớ trách.” Dư Thất quát bự một tiếng rồi quay mình áy náy cười sở hữu Liễu Nhạc Nhi and Liễu Thạch.

“Biết rồi.” Tiểu Vũ sơ lược nói, nhưng mà thừa dịp Dư Thất xem nhẹ, nàng vẫn quay sang khiến mặt quỷ mang Liễu Nhạc Nhi.

Liễu Nhạc Nhi bị điệu bộ này của nàng chọc cười, không nhịn đc cười khinh khích, cơ mà nôn nóng đem tay cất mồm lại, có điều phiêu dạt hoảng loạn lúc nãy sẽ tiêu tan rất nhiều.

“Đúng rồi, mấy hiện thời ta đều ra ngoài, trong phủ….” Dư Thất nhìn bao bọc một tý rồi new lại gần Tiểu Vũ rỉ tai.

giờ đây, thân thể nhị gia đình sát lại gần nhau, trạng thái quan tâm, mà Tiểu Vũ cũng chẳng tỏ vẻ quá bất ngờ một chút nào. Liễu Nhạc Nhi thay chị lấy chồng quan sát thấy vậy, khẽ nhếch miệng, chút hảo cảm sở hữu thiếu niên áo trắng khoảnh khắc giảm đi nhiều.

nhì mọi người xì xầm bàn tán hồi lâu, Tiểu Vũ new gật đầu, quay người rời đi.

“Hai vị, mời.” Dư Thất đề cập, thường xuyên bước về phần bên trước.

một lát sau, nhì gia đình đi đến 1 tiểu viện, Tiểu Vũ sẽ đứng sinh hoạt cửa nghênh đón từ khi nào. Tuy nhắc đấy là tiểu viện nhưng mà diện tích khá cao. Đường đi vào đc rải đá cuội, bên trái có một cội tùng, bên yêu cầu là 1 khóm trúc xanh lè. Gió nhẹ thổi qua, cành lá va vào nhau, không gian cực kì u tịch. Trang trí trong phòng cũng rất dễ chơi, song bàn ghế phần nhiều chế tạo hết sức khó hiểu. Phòng ốc sạch, không hề thấy cả một hạt bụi, xem ra vừa sở hữu mình dọn dẹp qua.

“Hai vị với vẻ còn mệt, vậy thứ 1 hãy sống 1 lát, tiếp nối ta sẽ đích ân cần yến thiết đãi lệnh huynh muội.” thiếu niên áo trắng nhìn Liễu Nhạc Nhi cười nói.

“Chiêu đãi thì ko buộc phải. Ta chỉ mong biết lúc nào ngài có thể thỉnh vị tổ tiên kia xem bệnh cho ca ca ta?” Liễu Nhạc Nhi nhìn bao quanh.

“Nếu như nhì vị không mến xã giao thì lát nữa ta đang kể Tiểu Vũ mang bữa tối đến. Còn về tổ tông thì chắc sau này new hoàn toàn có thể mời đến được.” Dư Thất nghĩ một lát mới kể.

“Vậy cũng rất được.” Liễu Nhạc Nhi thất vọng kể.

“Đúng rồi, trường hợp nhị vị mang đề nghị gì thì cứ phân phó Tiểu Vũ nhé. Giờ hai vị sinh sống trước đi, ta cáo thoái.” Dư Thất nói, góc nhìn Liễu Thạch một chiếc.

Liễu Nhạc Nhi quên mất, chỉ khẽ gật đầu đồng ý.

“Thiếu gia, chúng ta là ai? Nhìn trang phục thì họ chỉ là người chung, vì sao ngài lại vị khách khí với họ thế?” ở ngoài tiểu viện, Tiểu Vũ hỏi.

“Ngươi thì biết loại gì. Bữa nay xe ngựa của ta & hai ca bị chấn kinh, tiếp đến tên Liễu Thạch kia 1 tay kìm hãm đc Thanh Phong Mã, chặn lại xe ngựa đó.” Dư Thất ngả ngớn nâng cằm Tiểu Vũ, cười đề cập light novel .

“Thanh Phong Mã! Một tay! Tên Liễu Thạch kia… Chính xác là thần lực!” Tiểu Vũ giật mình.

“Đúng thế, mẫu siêu nhân thân rước quyền lực này nếu như thu phục đc thì tương lai khôn xiết có khả năng. Huống đại dương nha đầu Nhạc Nhi kia nếu lớn phổ quát vài tuổi nữa thì chính là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, ta sao lại cam lòng đặt nàng chịu khổ bên ngoài chứ? Đề xuất ta đành đem bọn họ về phủ. Ngươi phân phó xuống dưới, bảo đề xuất thết đãi thật hay với chúng ta, ko được coi thường.” không đủ niên áo trắng tươi cười đi ra, vừa đi vừa kể.

“Vâng.” chả biết Tiểu Vũ nghĩ đến điều gì, khuôn mặt đỏ lên, nhanh lẹ đáp ứng.

Tiểu viện, của nhà.

Liễu Nhạc Nhi vẫn đi suốt 1 ngày, lại bị lo ngại 1 trận đề nghị giờ này đã thấm mệt, bèn kéo Liễu Thạch cô vợ ngọt ngào bất lương vào phòng ngủ ngơi. Tuy rằng nam nữ hữu biệt, mà mấy năm mới đây nhì chúng ta nghỉ ngơi ở ngoài màn trời chiếu đất đang quen, đều cùng ăn cùng sống bắt buộc Liễu Nhạc Nhi khái quát không hề thấy gì không ổn cả.

Trời vừa tối, Tiểu Vũ sẽ mang một bàn đồ vật bữa ăn phong phú đến.

xem qua phần đông món ăn thơm ngào ngạt, Liễu Nhạc Nhi khẽ nuốt nước bọt. Nàng chưa từng nếm qua hầu hết món ăn ngon thế này đề nghị tuy sẽ ở phía trong phủ tướng quốc xa lạ làm nàng khá bất an nhưng mà vẫn ko nhịn được ăn thật nhanh.

Bên kia, Liễu Thạch lại hầu hết không có phản ứng gì mang chúng cả.

bóng đêm dần buông, vầng trăng tròn treo cao.

Liễu Nhạc Nhi nằm bên trên nệm, lăn qua lăn lại mãi đang ko ngủ được, trong đầu toàn nghĩ về sự xem bệnh tương lai.

“Thạch Đầu ca ca, ca đề cập xem vị tổ sư kia hoàn toàn có thể chữa bệnh cho ca không?” Liễu Nhạc Nhi nhích mình ra ngoài, khẽ nhắc.

Liễu Thạch ko thuộc xuống, chỉ nhắm mắt nhắm mũi khoanh chân ngồi bên chóng.

Mấy năm này, đêm làm sao hắn cũng thế, chưa bao giờ nằm xuống ngủ cả.

Liễu Thạch vẫn lãnh đạm, đôi mắt cũng chẳng thèm xuất hiện, như thể cục bộ ko nghe thấy thiếu nữ nói vậy.

Coi thêm thể loại truyện cười

“Thạch Đầu ca ca an tâm đi, ví như vị tiên sư cha này ko trị được hết cho ca, vậy thì mọi người sẽ đi nơi không như, vững chắc hoàn toàn có thể trị hay cho ca được.” Liễu Nhạc Nhi vẫn quen mang chuyện này, nàng thì thào nói diện tích lớn rồi new an tâm cười, đủng đỉnh nhắm mắt nhắm mũi, bước vào giấc mộng

Liễu Thạch không cựa quậy, tương đương 1 pho tượng sừng sững trong đêm đen.

chẳng biết bao lâu sau, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhìn về 1 hướng nào đó trong Dư phủ, song song đôi bàn tay theo phiên bản năng vuốt ve món đồ trang sức màu xanh sẫm treo trên cổ.

cộng thời kì đấy, trong mật thất thuộc dưới đất Dư phủ, nơi thanh niên cao lớn vừa nhìn sang.

tư vách tường của mật thất khắc đầy đủ đạo phù văn đỏ sẫm, chúng quy tụ ở chính giữa căn nhà. Bên phía trong bày một lò luyện đan không may, mặt đáy là một hỏa trì sẽ đốt lên đầy đủ đóa hỏa diễm đỏ rực.

giờ đây, lò luyện đan vẫn tản ra hào quang đen kịt, nắp lò rung rung như gần bay lên.

1 lão kém chất lượng đứng ngoại trừ lò đan, khẩn trương nhìn vào Cơ sở lò. Người thân bách hợp này đầu đội liên hoa quan, thân phủ một bộ đạo bào mầu sắc xám trắng, hốc mắt trũng sâu, nhì gò má bé bỏng, bên dưới cằm là 1 trong những bộ râu dài trắng tuyết, nhìn qua gần đúng hơn bảy mươi tuổi, đem cho người ta chút lưu lạc tiền phong đạo cốt.

ngay trong lúc này, 1 tiếng trầm đục từ trong lò đan phát ra hẳn nhiên mùi khét lẹt.

Lão đạo thấy cảnh này thì sắc đẹp mặt đại phát triển thành, đánh ra 1 đạo pháp quyết dập tắt lò lửa, kế tiếp phất tay một chiếc, nắp lò bay lên.

Lão ko thèm chú ý lò vừa luyện xong, ngay lập tức thò tay vào. Ngay tiếp nối, khuôn mặt lão trầm xuống, kéo ra một đám bột phấn đen sì.

Nồng đậm mùi thuốc xen lẫn mùi khét từ trong đám bột bay ra.

Lão nhái nhìn thấy vậy, sắc mặt xanh xao, thở hào hển, mồm mắng bự mấy câu.

Chúc bạn đọc truyện phàm nhân tu tiên 2 vui vẻ

Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *