Truyện: Nàng Dâu Cực Phẩm – FULL

Đêm khuya thanh vắng, tiếng ve ra rả.

Lúc này vốn đang là thì tiếng bề ngoài ta đắm cùng mộng đẹp thanh thoát say sưa thì ở trong một ngôi nhà rộng lớn trên lưng tầm khoảng chừng núi lại náo loạn tới mức gà bay chó sủa, bề ngoài rơi từ trên ngựa xuống đổ.

“Xảy… xảy ra quy trình gì thế?”

“Cậu Hai lại tạo nên ầm lên trong phòng, mọi bề ngoài cẩn tắc một chút.”

“Chắc là mợ Hai lại bị tán rồi, thật là tạo nghiệt mà!”

“Suỵt! Cô nói khẽ nhàng thôi, tạo nên ở Tần tại gia lâu như sở dĩ rồi sau đó mà sao đầu óc chẳng biết thêm ra nắm lại tí nào thế? Loại lời nói này là lời mà kẻ tạo nên vậy hãy nói sao?”

“Nhưng… mợ Hai thực sự quá thảm!”

Còn là con gái mười tám tuổi, sao có thể chịu nắm lại cậu Hai tay đập chân đá như sở dĩ chứ?

Không phải bị tán một hai lần đầu, song mợ Hai này củng thực sự

“Aizz…”

Thở dài tới lần một trăm linh một, nhìn bị trái cây rỗng tuếch, Đàm Hi nhận ra thật ưu thương.

Một y tá trẻ tuổi đẩy cửa vào, duỗi tay: “Đưa nhiệt kế dành cho tôi nào.”

Nghe lời đưa ra, nụ cười nóng áp áp.

“Chị y tá, sao không thấy thầy thuốc Triệu đâu vậy ạ?” Ánh mắt trong sáng, đôi mi kiếm cực khí phách.

Thật là một thím gái xinh đẹp!

Y tá thầm nghĩ tuy vậy trên mặt vẫn toát ra vẻ nghiêm túc: “Bệnh tình đả ổn định rồi, để ý thêm mấy ngày nữa, nếu như thiếu việc gì nữa thì có thể ra viện.”

“Oh.”

“Còn về thầy thuốc Triệu…”

Mi mắt giương lên, phảng phất trong đó có cả một bầu trời sao, bốn mắt nhìn nhau, y tá không tự chủ nhân nhân mang lại mà nhận ra hơi run rẩy.

Ho khẽ hai tiếng nhằm giấu oẳng sự xấu hổ: “Anh ấy… đang bận

Đàm Hi cực khó chịu.

Bởi vì, củng mười ngày lẻ bảy tiếng sau đó dì chưa mang lại tắm rửa rửa gì!

“Này… Tiểu Trương, chị đợi đón tí nào!”

“Cô Đàm, có việc gì không?” Y tá làm cho thử phòng căn bệnh theo thông lệ khép lại sổ theo dõi điều trị, trong mắt lộ ra sự thắc mắc.

“Cho tôi một hộp màng bọc thực phẩm đi.”

“Cái đó…” Vẻ mặt khó xử.

“Không có à?”

“Có thì có, tuy nhiên mà tôi có thể biết duyên bằng không?”

Đừng trách dì ta cẩn thận, dì bé này tuy còn ít tuổi tuy nhiên với chuyện nhập viện tới thời khắc củng gây ra ra những chuyện xấu sau đó đấy.

Trước kia, những dáng vẻ căn bệnh ở phòng SVIP, chưa có mặt ai giỏi tạo nên rầm rĩ như dì gái này….

“Có ngửi thấy mùi gì không?” Ghé sát lại, giọng nhỏ nhẹ, hai tròng mắt rạng ngời hơi xuất hiện vẻ thần bí.

“Mùi gì?” Đầu óc

“Không phải cháu dâu.” Giọng nói hết sức trầm, vững như bàn thạch.

“What?”

“Vợ của cháu trai.”

“OK. Giờ không quan tâm là vợ của đứa nào, tôi dạy xin phép được cậu, nên chóng vánh đưa thân hình ra đi thôi.”

“Nguyên nhân?”

“Ôi, cô nàng đó nhìn thì 1-1 thuần mà có thể hiểu chủ nhân yếu là một tai họa đấy!”

“Nghĩa là sao?”

Trước cửa sổ sát đất là một thân hình bạn nam cao ráo, vững vàng như ngọc, mặc một bộ vest may thủ công xa hoa, cắt tóc đầu đinh.

Phía sau là văn phòng rộng rãi và sáng ngời, trước mắt là chốn đô thị đông đúc, xế cộ ngược xuôi.

Bàng Thiệu Huân kể lể một hồi.

“… Tóm lại, miếu tôi nhỏ, không cúng nổi bà lớn ấy đâu, mau kiếm chỗ thay thê đi!”

Người bạn nam nhíu mày.

Trong trí tưởng của anh, cô bé ấy luôn luôn cúi đầu, tóc dài nhằm xõa, thẹn thùng và e lệ.

Sao được thể

Tháng sáu, nắng rực rỡ.

Sáng sớm, ngành nghề ở Tần ở nhà vô với lớn bận rộn.

Trên một chiếc sô pha xếp đặt Âu xa hoa và tinh xảo, một người phụ nữ đẹp tỏa sáng đang ngồi thẳng, trước mặt là một bộ đồ pha trà, mắt cụp xuống, mang cốc trà lên với vẻ chậm rãi đẹp tỏa sáng mắt.

“Xảo Tâm, lên gọi cậu Hai dậy đi.”

“Vâng thưa bà.” Đáp lời sau đó xoay người ra đi lên lầu.

“Thím Lâm, bảo phòng bếp chuẩn túi đồ nạp ánh nắng mau chóng lên, món Hồi Oa Nhục* tôi sẽ tự nó tôi làm.”

*Hồi Oa Nhục: thịt rang cháy cạnh xếp đặt Tứ Xuyên

“Bà chủ yên tâm ạ, cũng phái người ra đi quán ăn siêu thị mua rau, sáng sớm nay hải sản cũng cũng sở hữu được đưa tới, tôi thấy hải sản vẫn còn tung tăng bơi lội, công dụng là còn tươi.”

“Ừ, vậy là tốt rồi.”

Lục Thảo gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ vừa

Đàm Hi ngủ suốt một ngày một đêm, truyền tới hai bình nước lọc mới hạ sốt.

Hôm sau, lúc y tá tới khiến thử phòng thì phát hiện dì củng đang ngồi vắt chéo chân, sau lưng lót ba, bốn cái gối, dễ dàng chịu thưởng thức cảnh mặt trời mọc bên ngoài cửa sổ.

Ánh nắng rét mướt rọi trên gương mặt nghiêng thuần tịnh, không những vậy mang tới thể tìm được cả tầng lông tơ mỏng mảnh trên bề mặt da mặt.

Đẹp thoát tục, không dính khói bụi trần.

“Tiểu Trương Trương ~ chị tới rồi!” Bất ngờ quay đầu lại, nhướng mày, mỉm cười.

Yên lặng thì đẹp tỏa sáng mê người, song vừa mở mồm củng hủy đi rồi hết thảy!

Y tá Trương mang tới cảm nhận cõi lòng sắp hỏng mất.

“Há miệng.”

“Làm gì ạ?” Mắt Đàm Hi lộ ra cảnh giác, hôm qua túi mất phần lớn máu như sở dĩ chính vì thế thì thời gian trong lòng vẫn ám ảnh.

“Đo nhiệt độ

Đùng—

Hai U dáng vẻ con trai đỏ bừng lên.

“Ớ, thẹn à?” Đàm Hi ghé sát lại, phát hiện thằng nhãi này không những dẫn đỏ mặt mà cổ đã hồng lên.

Bàng Thiệu Huân nhìn đi rồi chỗ khác, Đàm Hi từng bước ép sát.

Trong giây lát, một cơn gió giũ theo mùi thơm ngát, giương mắt nhìn thì dạy dẫn thấy một đôi tiểu đồng đen láy.

Trái tim, đập lạc mất nửa nhịp.

Đến lúc phản xạ lại được, hơi ngả về sau, mang lại vẻ như mong rằng muốn chạy trối chết.

Đàm Hi thò tay ra, vạt trang phục blouse trắng bị kéo tới nhăn nhúm, thím nàng trợn mắt tàn ác tợn—

“Trốn cái gì mà trốn? Tôi là mãnh thú hồng hoang à? Chỉ mang lại tí tẹo tiền trình sở dĩ này thôi sao? Nhát chết!”

“Khụ khụ… Này này, thím buông ra trước đi rồi đã.”

Gương mặt xinh đẹp như mong muốn của thiếu nữ gần sát trước mặt, làn da tinh tế,

Xoay bề ngoài ngồi dậy, Đàm Hi cười, “Thiên Mỹ đó à, thì ra là cô?”

Khóe mồm mợ gái kia run rẩy, hóa ra mợ ta lải nhải nửa ngày như vậy mà thời khắc đối phương mới phát hiện ra sao?

Cung phản xạ củng dài quá đấy!

“Hai tai mi áp dụng nhằm đuổi muỗi đó à?” Bám theo không buông tha.

Nói bóng gió ý chửi mợ là súc sinh.

Trong mắt Đàm Hi lộ ra vẻ trầm tư, gật đầu, “Đúng vậy. Ở đây hầu như muỗi, còn có một con cực kỳ Ác mãnh, vo ve vo ve phiền đi sau đó người, nếu như có thể, tất nhiên phang đi sau đó là tốt nhất.”

“Ha, nửa tháng không chạm chạm mà củng học có giấu kim trong bông, dạy cây dâu mắng cây hòe nhỉ?” Tần Thiên Mỹ tức tối trong lòng song không hi vọng muốn bộc lộ ra trước mặt Đàm Hi chính vì lý do đó đành phải khoanh tay trước

Bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập doanh nghiệp càng vấn đề càng tới gần mà bên chỗ Đàm Hi vẫn không như động tĩnh gì, rốt cuộc Tần ngay tại nhà đã không ngồi yên được.

“Thiên Mỹ, con tuyệt đối là đã chuyển lời rồi sau đó đó chứ?” Lục Thảo nhíu mày, thầm nghĩ Đàm Hi không dám ra vẻ rồi, nếu như tới thời khắc còn chưa tồn tại động tĩnh thì được nhẽ là thân thể truyền sai lời.

“Mẹ! Mẹ còn ước muốn hỏi oẳng hỏi lại bấy nhiêu lần nữa thì mới tin đây?” Mắt Tần Thiên Mỹ đầy vẻ không kiên nhẫn, “Con chắc chắn, vô cùng tuyệt đối là đã nói với Đàm Hi rồi, bảo dẫn nó siêu tốc xuất viện mục đích là tham gia tiệc kỷ niệm thành lập công ty.”

“Vậy sao vẫn chưa thấy thân thể đâu?”

“Con tạo nên sở dĩ nào mà biết được? Nói không tầm chừng là nó ước muốn nạp ánh sáng vạ ở căn phòng khám

Thấy trường hợp không ổn, Bàng Thiệu Huân dành cho rằng cô cố tình ra vẻ chính vì vậy hướng dẫn tùy ý duỗi tay đỡ dành cho có.

Đàm Hi không hi vọng mỏi bị ngã chính vì vậy vội vàng túm lấy, nào ngờ tên đó chẳng tiến hành sức chút nào.

“Đệch!”

Mông tiếp đất, nơi đùi phải phát ra văn nghệ thanh thúy, Bàng Thiệu Huân đã bị cô kéo dành cho lảo đảo, tuy nhiên đường thể ngã đè lên nhau.

“Tránh ra! Đè đi rồi bà rồi!”

“Này, sao cô không biết rụt rè là gì vậy hả? Mở mồm ngậm mồm thật đều chửi thề, cầm lại còn giống con gái không hả?”

Bàng Thiệu Huân bò dậy, đứng lên rồi sau đó bèn cố tình cúi đầu phủi khói bụi nhằm dáng giấu hai má đang đỏ bừng.

Đàm Hi duỗi tay, trợ thì không so đọ lúc “có giống con gái hoặc không” với hắn.

“Làm gì?”

“Mau kéo tôi dậy đi! Chẳng tinh ý chút nào, sau

Nguồn: Truyện 24

Category
Tags
No Tag

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *